Chính chủ sở hữu website
Doanh nghiệp, tổ chức, hộ kinh doanh hoặc cá nhân trực tiếp chịu trách nhiệm về hàng hóa, dịch vụ và giao dịch với khách hàng.
Website thương mại điện tử bán hàng là cách gọi phổ biến đối với website do doanh nghiệp, tổ chức, hộ kinh doanh hoặc cá nhân thiết lập để trực tiếp bán hàng hóa, cung cấp dịch vụ của chính mình. Theo pháp luật áp dụng từ ngày 01/07/2026, mô hình này được quản lý dưới tên nền tảng thương mại điện tử kinh doanh trực tiếp.
Không phải cứ đăng hình ảnh và giá sản phẩm là website đương nhiên phải thực hiện thủ tục thương mại điện tử. Yếu tố quyết định là vai trò của chủ sở hữu, chức năng đặt hàng và quyền tham gia của bên thứ ba. Việc phân loại đúng giúp chủ website xác định nghĩa vụ thông báo, nội dung phải công khai và trách nhiệm trong suốt quá trình vận hành.

Website thương mại điện tử bán hàng là website do chủ sở hữu trực tiếp bán hàng hóa hoặc cung cấp dịch vụ của mình.
Nếu website có chức năng đặt hàng trực tuyến, chủ sở hữu phải được xác nhận thông báo trước khi vận hành.
Nếu website chỉ giới thiệu thông tin và không cho người dùng gửi đề nghị giao kết hợp đồng, website thường không thuộc thủ tục thông báo dành cho nền tảng có chức năng đặt hàng.
Nếu website cho nhiều người bán hoặc nhà cung cấp độc lập tạo tài khoản để đăng bán, mô hình có thể là nền tảng thương mại điện tử trung gian và phải đăng ký với Bộ Công Thương.
Luật Thương mại điện tử năm 2025 sử dụng khái niệm rộng hơn là “nền tảng thương mại điện tử”. Trong đó, website hoặc ứng dụng do chủ sở hữu trực tiếp kinh doanh hàng hóa, dịch vụ của mình thuộc nhóm nền tảng thương mại điện tử kinh doanh trực tiếp.
Cách gọi “website thương mại điện tử bán hàng” vẫn hữu ích trong thực tế và trong hành vi tìm kiếm, nhưng khi xác định nghĩa vụ pháp lý cần dựa vào các yếu tố sau:
Doanh nghiệp, tổ chức, hộ kinh doanh hoặc cá nhân trực tiếp chịu trách nhiệm về hàng hóa, dịch vụ và giao dịch với khách hàng.
Website không chỉ cung cấp hạ tầng cho người bán độc lập mà trực tiếp giới thiệu, chào bán và thực hiện giao dịch.
Chức năng đặt hàng quyết định việc website có thuộc diện phải thực hiện thủ tục thông báo trước khi vận hành hay không.
Trách nhiệm bao gồm thông tin sản phẩm, chất lượng, giao nhận, bảo hành, đổi trả, hoàn tiền, khiếu nại và dữ liệu cá nhân.
Website thường được xem là có chức năng hỗ trợ đặt hàng trực tuyến khi người dùng có thể lựa chọn hàng hóa hoặc dịch vụ và gửi một đề nghị mua hàng có nội dung đủ để chủ sở hữu tiếp nhận, xác nhận hoặc thực hiện giao dịch.
Giỏ hàng không phải tiêu chí duy nhất. Một website chỉ có một sản phẩm nhưng cho phép khách hàng nhập số lượng, địa chỉ nhận hàng và gửi yêu cầu mua vẫn có thể tạo ra đề nghị giao kết hợp đồng trực tuyến.
Thanh toán là bước tách biệt với đặt hàng. Khách hàng có thể gửi đơn trên website rồi thanh toán bằng tiền mặt, chuyển khoản hoặc tại địa điểm cung cấp dịch vụ. Điều này không làm mất đi chức năng đặt hàng trực tuyến.
| Chức năng | Khả năng được xem là đặt hàng | Cách đánh giá |
|---|---|---|
| Form liên hệ chung | Thường chưa đủ | Chỉ thu tên, email, số điện thoại và nội dung cần tư vấn; không xác định hàng hóa, dịch vụ hoặc điều kiện giao dịch. |
| Form yêu cầu báo giá | Phụ thuộc nội dung | Nếu chỉ yêu cầu trao đổi tiếp thì có thể chưa phải đặt hàng; nếu người dùng chọn sản phẩm, số lượng và gửi đề nghị mua thì cần đánh giá như luồng đặt hàng. |
| Nút gọi điện hoặc Zalo | Không tự động tạo nghĩa vụ | Cần xem website chỉ chuyển sang kênh trao đổi hay đã hình thành một đơn hàng có nội dung xác định trước khi chuyển kênh. |
| Form đặt lịch | Có thể là đặt hàng dịch vụ | Nếu người dùng chọn dịch vụ, thời gian, địa điểm và gửi yêu cầu cung cấp dịch vụ, website có thể thuộc diện thông báo. |
| Đăng ký khóa học hoặc gói thành viên | Thường là đặt hàng | Người dùng chọn sản phẩm dịch vụ, điền thông tin và gửi đề nghị đăng ký hoặc thanh toán. |
Khi phân loại, cần xem toàn bộ hành trình người dùng thay vì chỉ nhìn tên của nút hoặc plugin. Một nút “Liên hệ” vẫn có thể dẫn tới form đặt dịch vụ; ngược lại, nút “Mua ngay” chỉ chuyển tới số điện thoại mà chưa hình thành đề nghị giao dịch thì cần đánh giá thêm.
| Tiêu chí | Website giới thiệu | Website bán hàng trực tiếp | Nền tảng trung gian |
|---|---|---|---|
| Chủ thể bán | Không phát sinh giao dịch trực tuyến. | Chính chủ sở hữu website. | Nhiều người bán hoặc nhà cung cấp độc lập. |
| Chức năng | Giới thiệu doanh nghiệp, sản phẩm, tin tức và thông tin liên hệ. | Giới thiệu, chào bán và có thể tiếp nhận đơn đặt hàng của khách hàng. | Tạo tài khoản người bán, đăng sản phẩm, kết nối hoặc hỗ trợ giao dịch giữa nhiều bên. |
| Thủ tục chính | Thường không thuộc thủ tục thông báo nếu không có đặt hàng. | Thông báo với cơ quan cấp tỉnh nếu có chức năng đặt hàng trực tuyến. | Đăng ký với Bộ Công Thương trước khi vận hành. |
| Hồ sơ năm 2026 | Không áp dụng Mẫu số 01 chỉ vì có nội dung giới thiệu. | Mẫu số 01 và giấy phép ngành nghề có điều kiện khi áp dụng. | Mẫu số 02, Đề án Mẫu số 05 và tài liệu liên quan. |

Website bán hàng giống một cửa hàng số của chính doanh nghiệp. Nền tảng trung gian giống một môi trường số cho nhiều người bán hoặc nhà cung cấp cùng tham gia. Tuy nhiên, ranh giới không chỉ nằm ở việc có “gian hàng” hay không.
Chủ sở hữu nền tảng kinh doanh trực tiếp có chức năng đặt hàng trực tuyến phải được xác nhận thông báo trước khi vận hành. Hồ sơ hiện hành gồm Tờ khai Mẫu số 01 và giấy phép, giấy chứng nhận hoặc văn bản xác nhận đủ điều kiện nếu website kinh doanh ngành nghề có điều kiện.
Làm rõ chủ sở hữu trực tiếp bán hàng hay website cho bên thứ ba tham gia độc lập.
Rà soát giỏ hàng, form mua hàng, đặt lịch, đăng ký dịch vụ, xác nhận đơn và các luồng giao dịch khác.
Chuẩn hóa thông tin chủ sở hữu, hàng hóa, giá, điều kiện giao dịch, giao nhận, thanh toán, khiếu nại và dữ liệu.
Nộp Mẫu số 01 và tài liệu cần thiết qua Cổng Dịch vụ công quốc gia để cơ quan cấp tỉnh xác nhận.
Bạn có thể xem chi tiết tại thủ tục thông báo website thương mại điện tử bán hàng.
Pháp luật năm 2026 yêu cầu nền tảng công khai thông tin về chủ quản, chính sách bảo mật, quyền và nghĩa vụ của các bên cùng các điều kiện hoạt động, điều kiện giao dịch liên quan.
Luồng đặt hàng nên giúp người mua hiểu rõ nội dung giao dịch trước khi gửi đề nghị và có khả năng kiểm tra, chỉnh sửa thông tin cần thiết.
Đối với website có hệ thống tự động giao kết hợp đồng điện tử, chủ sở hữu còn phải rà soát các yêu cầu chuyên biệt về việc hình thành, xác nhận, lưu trữ và truy cập hợp đồng điện tử.
Nghị định 248/2026/NĐ-CP yêu cầu chính sách bảo mật thể hiện tối thiểu các nội dung về mục đích, phạm vi thu thập, phạm vi sử dụng, thời gian lưu trữ, chủ thể có thể tiếp cận dữ liệu, biện pháp bảo mật và phương thức để người dùng thực hiện quyền của mình.
Website cần bảo đảm chính sách công khai phù hợp với hoạt động xử lý dữ liệu thực tế. Việc sao chép một mẫu chính sách chung nhưng sử dụng công cụ phân tích, quảng cáo, thanh toán hoặc chia sẻ dữ liệu khác với nội dung công khai có thể tạo ra rủi ro tuân thủ.
Cho rằng website đơn giản hoặc không có giỏ hàng thì không phải website thương mại điện tử.
Không xem nội dung dữ liệu và mục đích của form trong toàn bộ luồng giao dịch.
Website đã có nhiều người bán độc lập nhưng chưa chuyển sang thủ tục đăng ký nền tảng trung gian.
Hoàn tất thủ tục nhưng website vẫn thiếu thông tin giao dịch, bảo mật hoặc quy trình khiếu nại.
Đổi tên miền, người vận hành hoặc chính sách giao dịch nhưng không sửa đổi hồ sơ trong thời hạn.
Tiếp tục áp dụng khái niệm, hồ sơ và quy trình trước ngày 01/07/2026 cho website đang vận hành.

Luật Dương Trí rà soát website theo chức năng thực tế, quyền của người dùng và cách giao dịch được hình thành. Kết quả rà soát giúp doanh nghiệp xác định website chỉ giới thiệu, website kinh doanh trực tiếp có chức năng đặt hàng hay nền tảng trung gian có nhiều người bán.
Kiểm tra vai trò chủ sở hữu, form, giỏ hàng, đặt lịch, tài khoản người bán và luồng giao dịch.
Kiểm tra chủ sở hữu, hàng hóa, giá, giao nhận, đổi trả, khiếu nại và dữ liệu cá nhân.
Thông báo Mẫu số 01 đối với website bán hàng trực tiếp hoặc đăng ký Mẫu số 02 đối với nền tảng trung gian.
Hướng dẫn cập nhật khi thay đổi tên miền, mô hình, người vận hành hoặc điều kiện giao dịch.
Website có thể là nền tảng kinh doanh trực tiếp theo mục đích hoạt động, nhưng nghĩa vụ thông báo trước khi vận hành được xác định cụ thể từ chức năng đặt hàng trực tuyến. Cần kiểm tra form, nút liên hệ và toàn bộ luồng giao dịch.
Nút Zalo không tự động làm phát sinh nghĩa vụ. Cần xem người dùng đã tạo một đề nghị mua hàng trên website hay chỉ chuyển sang kênh liên hệ để trao đổi ban đầu.
Nếu lịch hẹn chỉ nhằm trao đổi miễn phí thì cần đánh giá thêm. Nếu người dùng chọn dịch vụ có giá, thời gian và gửi đề nghị sử dụng dịch vụ, website có thể có chức năng đặt hàng trực tuyến.
Có thể phải thông báo nếu website cho phép đặt hàng trực tuyến. Thanh toán bằng chuyển khoản, tiền mặt hoặc tại địa điểm cung cấp không làm mất chức năng đặt hàng.
Hệ quản trị nội dung không quyết định loại hình. Website WordPress, Shopify hoặc mã nguồn riêng đều được phân loại theo chức năng và mô hình vận hành.
Cần xem cộng tác viên có phải người bán độc lập, tự quản lý sản phẩm, giá và giao dịch hay chỉ là người hỗ trợ bán hàng của chính doanh nghiệp. Trường hợp nhiều chủ thể độc lập tham gia có thể thuộc nền tảng trung gian.
Website chỉ bán hàng hóa, dịch vụ của chính chủ sở hữu và có đặt hàng trực tuyến thực hiện thông báo. Nền tảng cho nhiều người bán độc lập tham gia thực hiện đăng ký.
Có. Chủ sở hữu phải duy trì thông tin công khai, bảo vệ dữ liệu, cập nhật khi thay đổi và thực hiện báo cáo trực tuyến theo thời hạn pháp luật quy định.
Bạn có thể gửi tên miền, mô tả luồng đặt hàng, quyền của tài khoản người dùng và các chính sách đang hiển thị. Luật Dương Trí sẽ giúp xác định website thuộc mô hình nào, thủ tục cần thực hiện và những nội dung pháp lý cần hoàn thiện.